Sài Gòn, bao nhớ...

(Thư viện Văn Lang, ngày 25/8/2017) - Sài Gòn, bao nhớ... của Đàm Hà Phú là tập tản văn về những câu chuyện đời thường phố thị, nào là chuyện chú xích lô, chuyện hẻm trọ, chuyện ăn cơm tháng, chuyện hớt tóc,… - ở đó Sài Gòn không chỉ ồn ào phức tạp mà còn đẹp, một vẻ đẹp bình dị.

Tháng Tám, Sài Gòn rộn rịp đón sinh viên trở lại thành phố học tập sau những tháng hè nghỉ ngơi. Nhớ lại khoảng tháng Năm, tháng Sáu, thì ai ai… cũng nóng lòng muốn về quê với gia đình, nhìn bạn bè đã lên đường, ba lô gói trước, gói sau là thấy bứt rứt, khó chịu. Mọi người đi xa không biết có ai nhớ Sài Gòn không? Còn Sài Gòn nhớ các bạn lắm. “Ai từng sống ở Sài Gòn, dù ghét dù yêu, dù đã ra đi tìm miền đất hứa hay quay về cố sức sinh nhai, đều nhớ Sài Gòn, ai từng một ngày một bữa ở Sài Gòn, ăn đĩa cơm tấm, tô hủ tiếu bụi bặm, đi xe ôm lang bạt, ngủ nhà trọ bến xe… đều sẽ nhớ Sài Gòn, nhớ cái Sài Gòn bụi bặm, nhớ một mảng đời lộn xộn ngược xuôi, mạnh ai nấy sống nhưng yên tâm là ai cũng sống được, dù rất khác lạ, nhưng cũng rất quen thân, rất nhớ” – Sài Gòn, bao nhớ… - Đàm Hà Phú.

sai gon bao nho thumnail pU1qEj2Tôi có thằng bạn thân trước sống ở Sài Gòn, ngày tôi đặt chân vào Sài Gòn nó bảo tôi rằng: Sài Gòn khiến người ta vừa yêu vừa ghét, nhưng đi rồi nhớ lắm. Bản thân là người miền khác chưa hiểu nhiều về nơi đây, sự ồn ào vội vã của Sài Gòn đôi khi khiến tôi thấy lạc lõng. Giống như lời kể của tác giả, tôi thấy mảnh đất này có hàng ngàn thứ lạ lẫm, một trong những thứ đó là chữ “bao”: cơm ăn “bao no”, trái cây “bao ngọt”, mua hàng “bao đổi”… Tôi cũng đã ăn món cơm tấm sườn bì chả thần thánh, tô hủ tiếu ven đường... Những thứ đơn giản ấy bắt gặp hằng ngày mà tôi chẳng để tâm, chắc bởi Sài Gòn bận bịu quá. Đọc Sài Gòn, bao nhớ… - tập tản văn về những câu chuyện đời thường phố thị, nào là chuyện chú xích lô, chuyện hẻm trọ, chuyện ăn cơm tháng, chuyện hớt tóc,… - tôi lại thấy Sài Gòn không chỉ ồn ào phức tạp mà còn đẹp, một vẻ đẹp bình dị.

Bạn có thể nhớ về Sài Gòn như về một chốn xô bồ, đầy kẹt xe, bụi bặm, cướp giật, xì ke và lừa lọc... hoặc bạn cũng có thể chọn nhớ về Sài Gòn như về mảnh đất đã cưu mang mười triệu con người, mảnh đất của tình nghĩa, phóng khoáng và hào hiệp. Bạn được quyền lựa chọn ký ức đẹp.

Sài Gòn, bao nhớ... - Đàm Hà Phú

Sự mộc mạc trong từng câu văn của tác giả, tình người trong mỗi câu chuyện vỏn vẹn vài ba trang giấy khiến tôi thấy Sài Gòn thân quen ấm áp đến lạ. Tôi chẳng biết liệu sau này tôi có ở lại nơi này mãi không, hay cũng rời xa Sài Gòn như bạn tôi; nhưng có lẽ tôi đã bắt đầu nhớ thành phố này từ khi đọc xong Sài Gòn, bao nhớ…

Mọi người về nhà nghỉ ngơi, Sài Gòn vẫn tất bật hai mùa mưa nắng. Học kỳ mới sang, Sài Gòn cũng sẵn sàng chào đón mọi người trong một hành trình mới. Chúc mọi việc thuận buồm, xuôi gió!

Phạm Thị Ngọc