Chiến binh cầu vồng

(Thư viện, Văn Lang ngày 20/11/2017) - Bạn chờ đợi gì ở một câu chuyện về thầy và trò? Những đứa trẻ phải vượt qua nghèo khó để đến trường? Những người thầy đơn độc truyền cảm hứng học tập cho lũ trẻ cá biệt? Những lỗi lầm ngây thơ trả giá bằng nước mắt và sự hối lỗi muộn màng?... Ôi, lại một câu chuyện cũ rích với bài học đạo đức đến phát ngán chứ gì! 

 

Nếu chỉ có thế, “Chiến binh cầu vồng” đã không đủ sức tạo nên “cơn địa chấn” tại xứ vạn đảo Indonesia, được dịch ra 26 thứ tiếng trên toàn thế giới; chuyển thể thành nhạc kịch, phim điện ảnh và phim truyền hình; làm lượng khách du lịch đến thăm Belitong – bối cảnh tiểu thuyết – tăng đột biến. Có những chàng trai Indonesia dùng cuốn sách thay cho chiếc nhẫn, khi quỳ gối cầu hôn cô gái của đời mình.

Bạn sẽ gặp một cô giáo trẻ (con) bằng tuổi với học trò, được dẫn dắt bởi một thầy giáo già đã bám trụ ở trường vài chục năm, để thấy bất cứ ai đều có thể trở thành người san sẻ kinh nghiệm của mình cho cộng đồng ở lúc này, và là đứa học trò cần học hỏi ở lúc khác.

Bạn sẽ gặp mười đứa trẻ của đội “chiến binh cầu vồng”, chúng là nhân vật chính nhưng không đứa nào hoàn hảo. Mỗi đứa là một dải màu sắc làm bạn vui cười, tức giận, rơi nước mắt, có khi sợ hãi thót tim.

 

chienbinhcauvong.u5430.d20170927.t153952.139563Bạn sẽ đọc một câu chuyện kỳ diệu, nhưng không ảo mộng như cổ tích. Kết truyện, đảo Belitong vẫn đói nghèo, có những người thầy mãi mãi rời xa, nhiều giấc mơ còn dang dở. Hiện thực tàn nhẫn đó không thể xóa nhòa chân lý đã được lặp lại rất nhiều lần trong tác phẩm: “Mọi công dân đều có quyền học hành”. Cuộc chiến đấu của những chiến binh cầu vồng là hành trình “đòi lại một nhân quyền cơ bản – quyền được học hành”.                                                                                                                                                                            Hãy là một người can đảm để đọc cuốn sách này và cảm nhận niềm vui sơ nguyên của việc học, nhận ra trường học không phải là nơi “để làm giàu và nổi tiếng, để khoe khoang học vị và có quyền lực”.                                                                                                                                                                                                                                                                          Bạn dám không?

 

 

Trích đoạn tác phẩm 'Chiến binh cầu vồng'

 

"...Năm trước Trường Tiểu học Muhammadiyah chỉ có mười một học sinh. Thầy hiệu trưởng Harfan không mấy tin rằng năm nay trường sẽ đạt chỉ tiêu mười học sinh, nên thầy đã âm thầm chuẩn bị bài diễn văn đóng cửa trường học. Thầy chỉ mong muốn duy nhất một điều – thêm một học sinh nữa. Thực tế đó sẽ khiến cho bài diễn văn càng thêm xót xa.

 

… Rốt cuộc, thời khắc quyết định đã điểm. Mười một giờ năm phút rồi mà tổng số học sinh vẫn chưa đủ mười. Niềm hân hoan vô bờ bến khi được đến trường trong tôi giờ đã gần như cạn sạch. Tôi hất tay cha ra khỏi vai. Sahara nức nở khóc trong vòng tay mẹ nó bởi vì quả thực nó muốn đi học tại Trường Tiểu học Muhammadiyah này biết mấy…

 

Thầy hiệu trưởng Harfan đến bên các bậc phụ huynh và chào lần lượt từng người một. Thật đau lòng. Ai cũng vỗ vỗ lưng thầy tỏ ý an ủi. Hai mắt cô Mus giờ giàn giụa nước. Thầy hiệu trưởng Harfan bước ra đứng trước các bậc phụ huynh. Trông thầy thật khốn khổ khi chuẩn bị đọc bài phát biểu cuối cùng của mình. Thế nhưng, ngay khi thầy vừa thốt ra được mấy từ, “Assalamu’alaikum, cầu chúc mọi người an lành”, thì thằng Trapani hét tướng lên và chỉ tay về phía ngoài sân trường, khiến ai nấy đều giật bắn mình.

 

“Harun kìa!”

 

… Cậu con trai ấy là Harun, một cậu con trai vui nhộn và là bạn tốt của cả bọn chúng tôi. Cậu đã mười lăm tuổi, ngang với tuổi cô Mus, nhưng đầu óc hơi kém phát triển. Cậu vô cùng sung sướng và bước đi thật nhanh, gần như chạy, như thể cậu không đợi được thêm một phút giây nào nữa để nhập bọn cùng chúng tôi. Cậu chẳng để ý gì đến mẹ mình, còn bà thì khấp kha khấp khởi chạy theo cậu con trai, cố nắm chặt tay cậu. Cả hai gần như thở không ra hơi khi đến được trước mặt thầy hiệu trưởng Harfan.

 

“Thưa thầy,” bà mẹ nói trong hơi thở hổn hển. “Làm ơn nhận thằng Harun với. Trường dành cho trẻ đặc biệt mãi tít ở đảo Bangka. Chúng tôi không thể đủ tiền để cho thằng bé học ở đấy”.

 

Haurn khoanh tay trước ngực, nét mặt bừng lên rạng rỡ.

 

Mẹ cậu nói tiếp. “Và quan trọng hơn cả, đưa nó vào học trường này còn hơn là cho nó ở nhà, thằng bé cứ rượt đuổi bọn gà con chạy tán loạn hết cả.”

 

Harun ngoác miệng cười, để hở những chếc răng dài, vàng khè.

 

Thầy hiệu trưởng Harfan cũng cười. Thầy đưa mắt nhìn cô Mus, nhún vai. “Đủ mười rồi đấy,” thầy nói.

 

Harun đã cứu chúng tôi..."

Thư viện Văn Lang