Hotline 028 71099217 - 3320

"Cưỡng cơn gió bấc" - Câu chuyện tình cho cuối tuần ấm áp, dịu dàng

(Thư viện, Văn Lang ngày 05/9/2019) - Bạn sẽ viết gì khi nói về chuyện tình yêu của mình? Với những người trẻ như chúng ta, chuyện tình yêu có lẽ cũng không mấy khó khăn để kể lại, bởi những status, album ảnh hay tin nhắn facebook, zalo đã trở thành phần không thể thiếu trong “nhật ký tình yêu”. Cũng như thế, Daniel Glattauer đã viết về chuyện tình yêu những năm 2006 bằng cách dàn trải từ đầu đến cuối tiểu thuyết là chuỗi email qua lại gần một năm trời của Emmi Rothner và Leo Leike. Tiểu thuyết được viết từ lịch sử email, và không có gì ngoài lịch sử email.

 
 

“Cưỡng cơn gió bấc” mở đầu là nội dung ba email Emmi gửi đến tòa soạn để chấm dứt việc đặt báo, và email trả lời của Leo, thông báo Emmi đã gửi nhầm địa chỉ. Chuyện tình trên mạng bắt đầu từ đây. Leo là chuyên gia tâm lý học ngôn ngữ độc thân. Còn Emmi thì đang có cuộc hôn nhân yên ổn bên chồng và hai con. Emmi và Leo đã trao đổi cùng nhau, chia sẻ câu chuyện của nhau và nhận ra rằng đối phương chính là người khám phá ra cái tôi đích thực bên trong của mình. Chỉ qua ngôn ngữ email, họ hình dung được vẻ ngoài, tính cách của nhau; và đặc biệt, họ cảm nhận sâu sắc cảm xúc của nhau. Đến một ngày họ biết rằng tình cảm của mình đã rời khỏi màn hình. Tiểu thuyết dừng lại khi cuộc hẹn gặp đầu tiên ngoài đời thực của Emmi và Leo không thành, và có lỗi kỹ thuật gì đó thuộc về hệ thống email khiến hai người tạm ngưng kết nối với nhau qua mạng. Không có gì báo trước. Như chưa bao giờ bắt đầu, và cũng như chưa phải là kết thúc.

Mỗi một email nối dài là mỗi một con sóng nhỏ vỗ bờ; Emmi và Leo chuyển từ cách xưng hô bằng họ sang gọi tên nhau, thời gian chờ đợi email của nhau dần rút ngắn lại từ mấy ngày đến trong ngày, từ mấy giờ đến mấy chục phút, mấy phút, rồi mấy giây. Sức mạnh của những con sóng lớn dần. Chỉ sau 32 lượt email qua lại, họ đã cảm thấy thiếu vắng khi không nhận được email của nhau, và họ đã viết email cho nhau hằng ngày – trong đó có email không bao giờ được gửi, có email bị xóa đi, và có email gửi thành công. Đến cuối cùng, màn hình không còn là nơi trao gửi cảm xúc giữa họ nữa, lỗi kỹ thuật khiến họ không thể gửi và nhận email của nhau; nhưng chắc chắn rằng, tình yêu đã đến với họ không thể dùng một click chuột để xóa đi sạch sẽ. Tiểu thuyết vẫn còn chưa kết thúc, vì sau “Cưỡng cơn gió bấc” là “Con sóng thứ bảy” – tiểu thuyết nối dài câu chuyện tình yêu qua mạng internet của Leo và Emmi.   
   Mời bạn tìm đọc bộ đôi tiểu thuyết về chuyện tình Leo - Emmi tại Thư viện Văn Lang. 

 

Bạn sẽ được trải qua những cảm xúc nhẹ nhàng khi đọc tiểu thuyết này: hài hước nhẹ nhàng, buồn nhẹ nhàng, vui nhẹ nhàng, yêu thương nhẹ nhàng. Bạn cũng sẽ tích lũy được kho ngôn từ giao tiếp mạng đặc sắc khi theo dõi những dòng email mà Leo và Emmi viết cho nhau: thay vì chúc nhau Giáng sinh vui vẻ và năm mới tốt lành, các bạn có thể chúc nhau "Đón một trong 80 năm tuyệt vời nhất của cuộc đời"; để hỏi thông tin của bạn bè trên mạng, hãy viện lý do rằng “Google không biết đến anh hoặc họ giấu anh kỹ quá”; khi người bạn trên mạng trở thành nơi xả nỗi bực dọc, thì bạn đang “viết thì ít mà mở van hạ áp thì nhiều”; khi bạn cảm thấy hồi hộp, hãy thể hiện nó bằng cách viết “ruột gan lộn phèo như có một chiếc airbus bay lượn trong bụng”; …

 

Đọc "Cưỡng cơn gió bấc", bạn có thể bắt gặp chính mình trong câu chuyện tình của hai nhân vật chính.

 

Và đâu đó, trong những dòng mà Leo và Emmi gửi cho nhau, mình nhận thấy có bản thân trong đó. Đơn giản là vì mình cũng giống Leo và Emmi, dùng mạng internet để làm công cụ kết nối với người khác, cả quen thuộc lẫn xa lạ. “Cưỡng cơn gió bấc” khiến mình bối rối vì không chắc chắn được giao tiếp qua mạng ở chừng mực và góc độ nào là sự kết nối, và ở kẻ hỡ và điểm khuất nào là niềm mơ ảo. Bạn có cảm thấy như hai nhân vật trong tiểu thuyết đã cảm thấy, và như mình đã cảm thấy không, rằng: “Chúng ta chẳng biết chút gì về nhau. Chúng ta tạo ra những bóng tưởng tượng của nhau, vẽ hình ảo của nhau. Chúng ta đặt những câu hỏi mà sức hấp dẫn của chúng ẩn trong khả năng không nhận được câu trả lời. Chúng ta tạo cho nhau môn thể thao là người này khơi dậy sự tò mò của người kia và cứ thế khơi thêm bằng cách một mực không giải tỏa sự tò mò đó, chăm chăm bảo vệ không tiết lộ cho người kia biết gốc rễ cơ bản của mình. Chúng ta chưa kể chút gì về cuộc đời mình cho nhau. Chúng ta giao lưu nhau trong khoảng chân không. Không có chân dung. Không có tuổi. Chúng ta chỉ mỗi người có một màn hình máy tính, mỗi người bí mật với người kia. Và chúng ta quan tâm đến một cá nhân lạ hoắc. Mối quan tâm đó sẽ không sống nổi qua một lần gặp gỡ. Mối quan tâm đó phát triển duy nhất từ hộp thư. Mỗi nỗ lực đưa nó ra khỏi đó có lẽ sẽ thất bại thê thảm.”. Emmi và Leo đã hoang mang như thế khi bắt đầu, thế nhưng họ không ngừng lại mà vẫn cứ tiếp tục. Đọc đến cuối tiểu thuyết, mình nghĩ rằng nếu những gì chúng ta quan sát, suy nghĩ, cảm nhận và viết cho nhau trên mạng là thật thì có thể nỗ lực đưa nó từ mối quan hệ ảo đến mối quan hệ đời thực chưa chắc đã thất bại.

 

 

Nếu chưa có kế hoạch gì cho những ngày cuối tuần, bạn hãy dành một ít thời gian cho cuốn tiểu thuyết nhỏ “Cưỡng cơn gió bấc” của Daniel Glattauer. Dù không thể giúp bạn có được một cuối tuần rực rỡ nhưng chắc chắn đủ cho một cuối tuần ấm áp, dịu dàng.

Mời bạn ghé thăm kênh Youtube của Thư viện để xem video giới thiệu cuốn "Cưỡng cơn gió bấc"

và các số khác của chuyên mục Giới thiệu sách.

 

 

Chuyên mục Giới thiệu sách