Hotline 028 71099217 - 3320

“Những nụ hôn điện ảnh”: Đắm chìm trong ánh sáng

(Thư viện, Văn Lang ngày 23/9/2019) - “Những nụ hôn điện ảnh” của Éric Fottorino là vệt sáng đa sắc thái, len lỏi qua từng chi tiết, ánh hiện từ trang đầu đến trang cuối của cuốn sách, được thắp sáng bởi ngôn từ tinh tế, được phản chiếu bởi câu chuyện về người mẹ bí ẩn và người tình tuyệt vọng của nhân vật Gilles Hector.

  

Chuyên mục Điểm sách lần này xin giới thiệu bài viết về bản giao hưởng ánh sáng

trong tác phẩm "Những nụ hôn điện ảnh" (Éric Fottorino) của bạn Văn Mạnh.

 

Gilles sinh ra và không biết mẹ mình là ai. Cha của Gilles bảo rằng Gilles ra đời nhờ “những nụ hôn điện ảnh”. Gilles nghĩ cha – một nhiếp ảnh trường quay, nhà chỉ đạo ánh sáng lừng danh trong thời đại hoàng kim của phim đen trắng – có thể đã gặp, yêu một nữ diễn viên và sinh ra mình. Cha Gilles đã để lại một cuốn sổ tay và một bộ sưu tập. Vậy là Gilles lạc vào thế giới ánh sáng của điện ảnh nhằm tìm kiếm gương mặt mẹ. Đó là ánh sáng natri làm màn đêm tắm đẫm màu đỏ cam, ánh nắng nhân tạo trong những ngày quay xế bóng,... Gilles đã trở thành bậc thầy của ánh sáng điện ảnh trong lòng độc giả khi miêu tả về những vẻ đẹp tinh tế, đa dạng của ánh sáng điện ảnh. Đâu chỉ có sáng và tối, đâu chỉ có mờ và rõ, đó còn là xúc cảm thẩm mĩ nhẹ nhàng và sâu lắng, đó còn là hồi ức và ám ảnh.

​Cộng hưởng với ánh sáng từ điện ảnh, cuốn sách trở nên rạng rỡ hơn cả khi Mayliss xuất hiện. Cuộc đời trống vắng của Gilles Hector được lấp đầy bởi ánh sáng của tình yêu. Thứ ánh sáng ấy còn lấn át cả ánh sáng của tự nhiên: “Mặt trời không còn chiếu ánh nắng gay gắt giữa trưa làm bạc màu Paris và mái tóc người phụ nữ qua đường.” Ở bên Mayliss, Gilles chỉ muốn níu giữ từng khoảnh khắc; và khi cách xa, anh mong ngóng được gặp lại. Cuộc sống chỉ quẩn quanh những bộ phim đen trắng trở nên rực rỡ sắc màu. Và có khi, sắc màu không còn quan trọng nữa: “Tôi tự hỏi liệu mình có biết màu mắt em hay không. Đôi mắt em màu xanh lục thẫm hay xám ngọc trai như những bức tranh của hoạ sĩ Corot mà em từng nói với tôi một hôm nào đó nhưng tôi không chú ý lắng nghe. Không còn là lúc kiếm tìm màu sắc đôi mắt em nữa bởi lẽ, vào khoảnh khắc đó, một cuộc sống khác bắt đầu mà ở đó đen trắng hay sắc màu, lục thẫm hay xám ngọc trai không còn quan trọng nữa. Mayliss ngả đầu vào tôi và nói những lời này: Em yêu anh ngay từ thuở ban đầu.”

Tác phẩm tràn ngập ánh sáng của điện ảnh, của tình yêu. Nhưng ánh sáng của điện ảnh là ánh sáng dĩ vãng, ánh sáng của tình yêu thì không chân thực. Hành trình tìm mẹ của Gilles mơ hồ và vô vọng. Anh đắm mình trong những bộ phim cũ, chiêm nghiệm từng câu chuyện, từng đường nét ánh sáng, quan sát từng gương mặt,... Nhưng đáp trả lại tất cả cố gắng của anh chỉ là cảm xúc cô độc và bất lực. Bóng hình của mẹ mãi là những tia sáng của dĩ vãng không thể sống lại trong thực tại, và dường như không bao giờ nắm bắt được. Còn tình yêu nồng nàn của Gilles dành cho Mayliss xuất hiện như một trò chơi mạo hiểm. Mayliss là người phụ nữ có gia đình. Anh không chắc chắn về tình yêu ấy, anh luôn yêu Mayliss nhưng sống trong mặc cảm cô không thuộc về mình. “Em yêu chồng. Em yêu tôi. Chuyện là thế.”

    
 

Bạn có chọn cách sống tiến về phía trước như Gilles Hector? 

Vô vọng trong hành trình tìm mẹ, chia tay với Mayliss, Gilles Hector dường như đứng trước bờ tuyệt vọng. Và khi căn nhà cũ của cha gặp hoả hoạn, ngọn lửa thiêu rụi những tấm ảnh và cuốn sổ ghi chép - manh mối ít ỏi để tìm bóng dáng của mẹ, ngọn lửa thiêu rụi tất cả đồ vật kỷ niệm về người tình Mayliss. Ngọn lửa ấy tưởng như tước hết niềm tin sống của anh, đẩy câu chuyện đến với cái kết bi kịch. Nhưng không! Ngọn lửa ấy đã tạo nên ánh sáng diệu kỳ, đẩy lùi những lẩn quẩn tăm tối đời anh, để anh trở về với thực tại. Anh chợt nhận ra quá nhiều khuôn mặt trong những bức ảnh cũ xa lạ với bản thân mình, và anh không thích cái kết tuyệt vọng khi nhân vật bị giam cầm. Anh chọn sống một cuộc đời mới: “Tôi đứng lên rồi sải chân bước bởi lẽ tôi được giục sống.”

 

Những trăn trở phức tạp ấy khiến độc giả ngẫm nghĩ cùng Gilles Hector, và giây phút nhân vật chọn cách sống tiến về phía trước, cảm giác tích cực trong tâm hồn được lan tỏa. Đọc “Những nụ hôn điện ảnh” của Éric Fottorino, bạn sẽ dễ dàng đồng tình khi tác phẩm được trao giải Femina 2007.  

Văn Mạnh